Mỗi người đều có một nơi để cảm thấy bình yên và thân thương. Có thể đó là núi, là biển, là một thành phố xô bồ, là một ngôi làng. Và với tôi, có một nơi nào đó rất đỗi quen thuộc và tình cảm thì đó chính là Ka Đơn....
Ka Đơn, một buổi sáng không giống các buổi sáng khác. Đứng từ nhà thờ nhìn sang hướng mặt trời mọc, những tia nắng đầu tiên của năm mới đã sang. Khẽ kéo lại cái áo khoác, hít thật sâu một hơi và tự nhủ lòng mình “một năm mới tốt lành nhé”.
Thời gian qua thật nhanh, tôi không nhớ tôi đã đứng ở đây để nhìn mặt trời mọc vào ngày đầu xuân bao lần rồi, nhưng tôi chắc một điều là mỗi lần đứng đây để thấy mặt trời mọc là hai nhóc em lớn hơn một chút, bố mẹ già đi một chút.
Rồi tôi lại tất tả đi, để lại ông mặt trời mọc mỗi sáng ở Ka Đơn.
Trên đường về Ka Đơn, nếu đi theo lối Thạnh Mỹ - Hòa Lạc, thì sẽ qua cây cầu này. Một cây cầu gỗ thay cho con đò đưa. Bên kia cây cầu là một khúc sông, và mọc lên giữa sông là một bãi mía, bọn trẻ con hay bơi qua khúc sông này, bẻ trộm mía rồi bơi về. Cái câu "cho không lấy, thấy không xin, rình rình chôm…" với trẻ con là đúng nhất. Cái cảm giác hồi hộp nó làm cho không chỉ trẻ con mà cả những người lớn đều thích thú.
Ngay dưới chân cầu này là một bãi vịt, người ta thả rất nhiều vịt, những con vịt trắng bơi lượn lờ và luôn miệng kêu quàng quạc, vang cả một khúc sông…
Copyright by huyphong.com, All rights reserved. Contact us Mọi thông tin, bài viết, hình ảnh trong website này phải được sự đồng ý của tác giả mới được phát hành tại nơi khác. Ghi rõ nguồn "huyphong.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Thông tin tài khoản:
Chủ tài khoản: Nguyễn Trần Huy Phong Số Tài Khoản: 0071002598912 Ngân hàng ngoại thương TP HCM, chi nhánh Bến Thành