bài mới | trang chủ | đăng ký | liên hệ
 
demdalat2004
Tom béo
Tham gia ngày 08/01/2005

Giang hồ cỏ quận 4 - sát thủ tiếng việt

 
Xem nhanh
Cười 
Tạp văn 
Vui buồn đời IT 
Bốn phương 
Bình yên Ka Đơn 
Đọc giùm bạn 
Nghe nhạc 
Gia đình 
Khác 
Công nghệ 
Mystery Faifo 
Nhắn tin nhanh
loveylan:
Nhớ trong số tiền Phương gửi hôm kia có 300k của Hongthatcong_em đấy nhé...hì..hì...
(9/16/2009 2:54:00 PM)

demdalat2004:

(6/7/2009 9:33:00 PM)


»[ Bình yên Ka Đơn]
Ở đó, họ đang sống như thế nào
:: Huy Phong - Huy Phong - 3/11/2006 12:00:00 AM 

 


Lâm Đồng vốn là cao nguyên Lâm Viên với khá nhiều người dân tộc K’Ho, Churu sinh sống. Với 16 huyện, 1 thị xã và một thành phố, đời sống của người dân chênh lệch khá rõ giữa các huyện, thị xã và thành phố. Có thể bắt gặp những hộ nông dân với số vốn hàng tỉ đồng với những đầu tư kinh tế tới hàng triệu đô la mỹ nhưng với khoản thu nhập chừng một hai trăm ngàn một năm đối với nhiều gia đình cũng không có gì là lạ. Vài năm trở lại đây, giao thông phát triển, nước sạch và lưới điện quốc gia đã phủ kín gần hết các xã nghèo đã làm thay đổi đáng kể bộ mặt của nông thôn nhưng còn đó, rất nhiều những khó khăn trong cuộc sống.


 


Họ đã sống như thế nào.


Trước hết họ đã sống bằng nghề gì, xin theo tôi rảo bước chân về huyện Đơn Dương, một huyện nằm phía nam Lâm Đồng. Huyện Đơn Dương có 9 xã, trong đó có 3 xã Ka Đơn, Próh, Tu-tra là 3 xã thuộc dạng khá nghèo của tỉnh. Năm 2000 thì lưới điện quốc gia đã được kéo về 3 xã này. Đường sá cũng được sửa sang làm cho việc lưu thông đem hàng hóa nông sản ra khỏi vùng sản xuất dễ dàng hơn. Nhưng vấn đề lạc hậu về kĩ thuật nông nghiệp khiến cho sản lượng không tăng được, lại thêm hạn hán, thiếu nước tưới càng khiến vấn đề nông nghiệp không phát triển được. Không có thế mạnh công nghiệp, không có bảo hộ nông nghiệp. Nói chung là không khá về kinh tế được.

 

Nói đến cuộc sống thường nhật, người ta hay nói đến “cơm, áo, gạo và tiền”. Trong đó cơm áo thì phải gọi là “giật gấu vá vai”. Sống bằng mảnh ruộng, mảnh vườn, không có sẵn tiền bạc, quanh năm họ sống bằng tiền, gạo, thực phẩm và cả thuốc men được tạm ứng bởi các đại lý bán tạp hóa và phân bón thuốc trừ sâu. Hàng tháng, hết gạo, họ ra lấy tạm bao gạo, lít nước nắm. Cuối mỗi vụ mùa, các đơn vị tư nhân chuyên cho tạm ứng này sẽ đến thu mua nông sản với giá thấp hơn thị trường và trừ vào khoản nợ trong năm. Có thể nói, không riêng gì Đơn Dương mà ngay các vùng nông thôn khác tình trạng này đang diễn ra hết sức sôi động, thiếu tình người và dẫn người ta vào vòng lẩn quẩn. Ví dụ: nhà bà Bút (xã Ka Đơn), trồng cà chua, tổng số tiền đầu tư cho toàn vụ là 20 triệu bao gồm tiền giống, tiền phân bón thuốc trừ sâu. Với nguồn lao động nhân công từ gia đình, sáng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, ăn cơm với rau và nước mắm, đến cuối vụ, cà chua rớt giá, thu hoạch xong, bán hết, được 20triệu và 200 ngàn đồng, sau 3 tháng. Cả nhà làm quần quật được 200 ngàn sau 3 tháng thì sao mà sống. Nhưng vẫn phải sống, phải mượn nợ và tiếp tục vòng quay này. Sau vài năm là ăn, diện tích của nhà bà Bút thu hẹp lại còn một nền nhà và vài trăm mét đất xung quanh, vì phần lớn diện tích đã bị cấn nợ.

Rồi những người hay bị thương lái chèn ép, một số đã không còn chịu ứng trước nữa. Họ đã chọn giải pháp khác, đó là lượm phân bò. Một cái gùi sau lưng hay một cái bao trong tay, ở đâu có phân bò, phân trâu họ nhặt hết. Một ngày chăm chỉ, cũng đổi lấy được vài ngàn đồng, đủ đong và kí gạo, con cá khô. Rồi phân bò lên giá, những nhà có bò họ nhốt chuồng, không thả rông. Những người hay nhặt phân bò chuyển sang nhặt rác, phế liệu. Cực hơn, nhưng tự do hơn, đến vụ, họ có thể bán những thứ trồng được với giá tốt hơn. Cứ như thế, có lẽ, cuộc sống của họ sẽ tốt hơn….


 

Một gia đình có 2 đứa con đi học, đầu năm học: tiền xây dựng, bảo hiểm, quỹ lớp, quỹ đội, đồng phục, tất cả dồn vào tháng 9 với vài trăm ngàn một lúc. Bố mẹ tái xanh mặt mày, chỉ đến khi đứa con mếu máo về thông báo là trường đọc tên mình giữa cột cờ thông báo thiếu tiền thì bà mẹ chạy vội đi vay mượng để đóng học cho con. Nên tỉ lệ trẻ bỏ học đi làm phụ gia đình là rất phổ biến. Tháng 11, tháng 12 mùa cưới đã đến, có nhiều người đến trước giờ ăn cưới chạy mượn vội 20.000 đồng bỏ phong bì đi ăn cưới, và khá lâu không thấy nói gì để trả, rồi cũng thôi. Ở thành phố, các bạn uống một ly cà  phê 20.000 đồng, một ly cam vắt hơn 30.000 đồng, nhưng ở nông thôn thì đó là một ngày làm công cực nhọc của một phụ hồ, một thanh niên làm việc chăm chỉ, là quà bánh, là thức ăn cho cả nhà.


 

 


 

Các bạn chắc nghe đến câu gia đình nheo nhóc rồi phải không? Có bao giờ bạn tưởng tượng ra cảnh nheo nhóc là thế nào chưa. Cái vấn đề tưởng chừng chỉ còn là kỉ niệm nhưng vẫn còn đó ở Ka Đơn. Một gia đình hai vợ chồng đi làm trong rẫy, rừng cả ngày để ở nhà 5 đứa con. Đứa lớn chăm đứa nhỏ, cả năm đứa ngồi đầu hè, đứa mũi dãi lòng thòng, đưa tay quẹt quẹt. Rồi đến chương trình chiếu phim trên Ti vi thì cả năm đứa đều qua nhà hàng xóm coi ké. Vậy đó, nghèo, đông con, nghèo, cái vòng lẩn quẩn…


 

 

Còn nhiều lắm những ví dụ cho thấy rằng sự chênh lệch cuộc sống giữa nông thôn và thành thị ở Lâm Đồng. Trước khi kết thúc, tôi chợt nhớ ra có một lần về nhà, nghe mẹ nói rằng mẹ không ưa ông hàng xóm tí nào, chỉ vì lý do ông hay sang nhà kêu 1 tô bún giá 2000 đồng (mẹ thở dài: người lớn gì mà ăn có 2000) và hay quên trả tiền. Miếng cơm tôi đang ăn bỗng nghẹn đắng lại, tôi ở thành phố, có những tô phở tôi ăn 20.000, có những bữa tôi trả tiền café cả trăm ngàn cho bạn bè, nhưng chỉ đâu đó khoảng 40 cây số, nơi mà người ta còn nói đến những đồng bạc 2000 với sự quan tâm và nó là một vấn đề trong cuộc sống…


 

 



 
Gửi bài/comment
-1/12/2009 8:54:20 PM
Điều anh đã cảm nhận có thể đó cũng là cảm nhận của nhiều người. Họ cũng thấy xót xa cho bao cảnh ngèo như thế nhưng nhiều người xót xa xong rồi họ lại quay về cái sự xa hoa - phung phí mà điều đó dường như đã trở thành bản chất của họ. Cuộc sống chỉ tiến lên đến mức tốt hơn khi mỗi người trong chúng ta tự thay đỗi cũng như tự cố gắng phát triển về mặt chất lượng mà thôi. Bây giờ người ta vẫn còn sống hình thức quá nhiều cho nên điều đó khiến cho những con người biết lo nghĩ thấy e ngại và lo lắng cho những con người đang sống quanh mình. Hãy làm gì đó cho quê hương mình anh nhé.

tùng anh-12/1/2006 12:00:00 AM

anh phong oi em o xa pro .Bai anh viet  that dung ma chac chi co nhung nguoi song o do moi thau hieu duoc cuoc song kho khan den duong nao.cam on anh da giup nhung nguoi ngheo noi len noi long cua ho .Xa pro cung chang co gi thay doi dang ke , co chang cung chi moi xay dung duoc ngoi truong cap hai ba  cho la duoc nhat . O pro co cai dap rat dep ben canh do lai co suoi da, khu rung nhiet doi rat dep ,rat thich hop de mo khu du lich sinh thai, va nhieu tiem nang khac nua .Neu ma duoc dau xay dung khu du lich thi chac chan la pro se phat trien.

 

 

 


S-4/11/2006 12:00:00 AM
Đã rất nhiều lần trong đời tôi từng ganh tị với bạn bè đến từng cái điện thoại, đến từng bộ quần áo. Đã có lần tôi đã từng ước là giá như tôi được như X được như Y. Tôi không biết rằng là khi tôi nói ra điều đó nghĩa là tôi đang xúc phạm biết bao nhiêu người, đầu tiên là bố mẹ, và cuối cùng là chính bản thân mình. Khi tôi nói tôi cũng chả nghĩ được rằng có những con người như vậy ở những nơi như vậy họ cũng ước mong được như bản thân tôi, được ăn no mặc đẹp giống tôi, được học hành tử tế giống tôi. Có những điều như vậy tôi vẫn chưa tưởng tượng ra được. Buồn...

L.C-3/18/2006 12:00:00 AM
thật lạ là lạ...cái cảm giác nhìn người ta nghèo khổ, và xót thương. Nhiều lắm, nhiều lắm những lần xót xa những đứa bé lăn lóc bên đường, chạnh lòng nhìn những cụ già lưng còng xuống mặt đất mà vẫn khiêng ghế, khiêng ấm ra bán nước trên vỉa hè. Nhiều lắm những lần đi về miền quê, nhìn những ngôi nhà xiêu vẹo, đứa trẻ ngơ ngác, bà mẹ tảo tần. Nhiều lắm những lần tự nhủ phải quay lại đây, mình phải quay lại đây để giúp đỡ họ, nhiều lắm, lâu lắm đến mức không còn nhớ cụ thể từng gương mặt, từng cái nhìn. Để rồi chưa 1 lần quay lại nơi ấy, chưa 1 lần tự mình ra mua cho bà cụ 1 đồng nước, chưa 1 lần dám dũng cảm rời ra được cuộc sống hội hè đình đám để tìm cho mình 1 khoảng lặng. Cuộc sống của mình có gì hơn đâu ..:(

Các bài khác
  • Bình yên Ka Đơn
  • (9/13/2006 12:00:00 AM)
    (1)
  • Ở đó, họ đang sống như thế nào
  • (3/11/2006 12:00:00 AM)
    (4)
  • Em tôi và những con gà
  • (12/31/2005 12:00:00 AM)
    (4)
  • Xuân Ka Đơn
  • (12/28/2005 12:00:00 AM)
    (2)
  • Khát vọng Ka Đơn
  • (12/28/2005 12:00:00 AM)
  • Giáng sinh Ka Đơn
  • (12/24/2005 12:00:00 AM)
    (5)
  • Tạp bút xuân Ka Đơn
  • (12/16/2005 12:00:00 AM)